Với tôi, chỉ bố mẹ và con là không bỏ được, còn chồng: ‘Tốt thì ở, lệch sóng giải tán luôn’!

0

3 tháng trước, lúc tôi vừa đi làm về, chuẩn bị dắt xe vào nhà thì một cô gái trẻ từ đâu bước xuống taxi, mặt mày kênh kiệu ra “chào”: “Chị là Thư, vợ anh Tuấn nhỉ?”

“Đúng, cô là ai nhỉ? Có chuyện gì cần gặp tôi à?”

“Nếu chị không bận thì ra đằng kia nói chuyện tí!”

Vừa ngồi xuống ở quán café, cô gái kia đã thao thao bất tuyệt, kể về mối tình lãng mạn giữa chồng tôi và cô ta. Vâng, đúng vậy đấy, ngồi trước mặt tôi là ả bồ của chồng. Không những không xấu hổ mà ả còn trơ trẽn đến dằn mặt “chính cung hoàng hậu”!

“Cô quen chồng tôi bao lâu rồi?”

“Chúng tôi ở bên nhau 1 năm rồi. Dù chị xinh đẹp hơn tôi thật đấy, nhưng trong mắt anh Tuấn, chỉ có tôi là nhất thôi. Anh ấy bảo muốn bỏ chị lấy tôi, chẳng qua cứ chần chừ vì nghĩ đến đứa con chung. Thế nên tôi mới phải gặp chị, để nói thẳng cho chị biết đừng có bày trò níu kéo hay cản trở chúng tôi…”.

Tôi không nói gì, cười mỉm đứng lên và nhẹ nhàng hắt cốc café nâu sữa vào mặt ả bồ, khiến khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng của ả trở nên lem nhem tức cười.

Tối ấy, khi chồng đi làm về, tôi bình thản kể lại câu chuyện về “cuộc gặp gỡ thú vị” chiều tối nay. Chồng tôi nghe xong mặt tái mét lại, cuối cùng gục đầu nhận tội rồi xin vợ tha thứ.

Dù trước mặt tôi cố gắng bình tĩnh đấy, nhưng thực ra sâu trong lòng tôi là những đợt sóng ngầm, là những cơn đau đớn đến nghẹt thở. Là một người vợ, ai mà chịu nổi khi biết chồng mình ng.oạ.i t.ì.nh chứ. Không chỉ vậy, mối tình ngoài luồng đó còn kéo dài đến 1 năm. Chúng tôi yêu nhau đến 7 năm mới làm đám cưới. Vậy mà chung sống mới 3 năm, con còn chưa đi nhà trẻ mà anh ta đã ph.ả.n b.ộ.i, c.ắ.m lên đ.ầ.u tôi cái sừng to tướng.

Đối với phụ nữ, điểm yếu ch.í m.ạ.ng chính là con cái. Phụ nữ có thể vì con mà sống không cần bản thân. Chồng tôi cũng biết điều đó. Anh ta lôi con ra để thuyết phục vợ: “Đời ai cũng có sai lầm. Em vì con, nghĩ đến con mà tha thứ cho anh. Trên đời này anh cũng chỉ có mẹ con em, ngoài ra thì đều là vớ vẩn”

Nghe đến con, tôi lại mủi lòng. Và thú thật, tôi vẫn còn yêu chồng rất nhiều. Tôi sẵn sàng cho chồng một cơ hội nếu anh biết sai mà sửa. Đây là cơ hội cho anh, cho con, và cũng cả cho tôi nữa, cơ hội cho cái gia đình tôi đang cố ngày đêm vun vén.

Sau đó, chồng tôi đúng là thay đổi thật. Anh cho tôi quản lý điện thoại của mình, đi đâu, làm gì đều “bẩm báo” kỹ càng. Cứ cách 2-3 ngày, anh lại tặng cho vợ một món quà nho nhỏ bất ngờ. Dù tim vẫn đ.a.u, nhưng trước sự hối lỗi của chồng, tôi dặn bản thân mình phải cố quên chuyến cũ và đón nhận chồng trở lại. Và sau đó, tôi cũng đã làm được.

Tôi cứ nghĩ sóng gió đã kết thúc cho đến 1 ngày, tôi tận mắt chứng kiến chồng đèo bồ đi qua ngay trước mặt mình. Chồng nói với tôi đi họp lớp và có mấy người đến rủ anh đi thật. Nhưng lúc đó, khi tôi đang đi ngoài đường mua đồ cho con thì lại gặp anh ta đang đi với ả lúc trước.

Thật sự không một từ ngữ nào diễn tả được cảm xúc của tôi lúc ấy. Tôi dừng xe ở trên đường, ch.ế.t lặng, b.à.ng h.oà.ng. Chỉ đến khi còi xe của những người sau inh ỏi lên thì tôi mới sực tỉnh lại. Rút điện thoại ra, tôi nhắn vỏn vẹn cho chồng: “Về ký đơn rồi đi đâu hãy đi”

Sau tin nhắn của tôi, chồng tức tốc, hớt hải về nhà. Trông thấy tôi đang ngồi gấp quần áo, anh ta cuống cuống giải thích:

“Em nghe anh nói đã!”

“Thôi khỏi. Đàn ông một khi đã cặp bồ thì sẽ không thể dứt ra được. Còn tôi thì chỉ có thể tha thứ 1 lần. Chúng ta không thể tiếp tục được nữa!”.

Chồng tôi cố níu kéo vợ, anh ta hết xin lỗi rồi lại h.ù d.ọ.a: “Em chẳng tìm được ai hơn anh đâu! Em mà bỏ anh là em thiệt”

“Anh nhầm rồi! Đối với tôi, chỉ có bố mẹ và con cái là không bỏ được. Còn chồng, tốt thì ở, lệch sóng giải tán luôn!”

Nghe tôi nói, anh ta tái mét mặt, run run không nói được câu gì. Còn tôi thì lẳng lặng vào phòng sắp xếp đồ đạc. Chồng có giàu, có giỏi đến mấy mà b.ồ b.ị.ch, ph.ả.n b.ộ.i vợ con thì đúng là đồ bỏ đi. Ở đời chẳng ai sống thiếu ai mà ch.ế.t cả. Tôi có thể tha thứ 1 lần, nhưng chắc chắn không có lần thứ 2…

Theo WTT

Leave A Reply

Your email address will not be published.