Tôi chẳng dám ᑕấᗰ con dâu về nhà ngoại. Nhỡ con gái tôi lấy chồng, người ta cũng ᑕấᗰ thì sao?

0

Lúc con dâu mới về, tôi hay ra oai lắm, ra vẻ mẹ chồng này nọ rồi cũng soi mói xem nết ăn, nết ở của nó ra sao. Con dâu tôi thì thuộc dạng hiền lành, nên nghe lời răm rắp, không dám cãi nửa câu.

Tôi cũng tư nhận thấy mình quá đáng nhưng không hiểu sao không bỏ được cái tật ấy. Có lẽ 10 bà mẹ chồng, thì đến 9 người sẽ giống như tôi. Họ sợ con dâu nó bắt vía , hỗn láo với mình nên ngay từ đầu phải trù dập,  răn dạy trước! Thấy con dâu càng tỏ ra sợ hãi, khép nép với mình, tôi càng đắc ý.

Mọi việc chỉ dừng lại khi mà hôm ấy, con gái tôi về nhà và khóc sưng húp mắt. Chả là hôm ấy, con tôi đi ra mắt gia đình nhà bạn trai và theo lời con bé kể thì bà mẹ chồng tương lai quá quắt lắm: “Đời con chưa bao giờ gặp ai như vậy mẹ ạ. Bà ấy soi mói từ dáng đi, đến từng nét trên gương mặt con rồi phán xét các kiểu. Lúc con xuống bếp nấu nướng, bà ấy đứng bên cạnh bĩu môi, chống tay vào hông rồi chê bai. Chắc con phải chia tay thôi, chưa kể lấy nhau lại còn phải ở chung một nhà ngày nào cũng nhìn thấy mặt nhau như này con không chịu được mất”.

Tối đấy con gái tôi bỏ cơm, cứ nằm khóc thút thít trên phòng. Mãi sau con dâu tôi lên tâm sự , an ủi cả tiếng đồng hồ :

– Em bình tĩnh đi, chuyện gì cũng có cách giải quyết. Khóc mãi như này mẹ sẽ buồn lắm đấy. Em không thấy từ sáng đến giờ mẹ cứ đi ra đi vào không yên sao?

Nói hồi lâu con bé mới bớt buồn rồi xuống nhà ăn được mấy miếng. Hôm ấy, tôi cảm kích con dâu lắm. Và tôi cũng chợt giật mình nhìn lại cách đối xử thời gian qua của mình.

Câu chuyện của con gái tôi hôm nay, chẳng phải nghe rất quen hay sao? Cái bà mẹ người yêu soi mói, khắt khe kia, chẳng phải chính là tấm gương phản chiếu của tôi. Nhưng lần này, thay vì người khác, thì chính con gái tôi phải chịu. Tôi bỗng thấy xấu hổ, có lỗi vô cùng. Tôi ᑕᕼộT ᗪạ vì cho rằng đó là quả báo đến sớm mà mình phải chịu.

Tôi cay nghiệt với con gái người ta cho lắm thì giờ con gái tôi phải nhận lại điều tương tự. Cả đêm ấy, tôi không sao ngủ được vì những suy nghĩ, day dứt trong lòng…

Sau hôm ấy, tôi không còn hà khắc với con dâu nữa. Mọi chuyện đều phiên phiến và thoải mái hơn, không khí trong nhà cũng vì vậy cũng dễ chịu, không ai phải căng thẳng nữa. Lúc ấy, tôi mới sực tỉnh, sao tôi không làm vậy ngay từ đầu? Tôi cứ ra vẻ làm gì không biết, chỉ tổ khiến khoảng cách mẹ chồng – con dâu xa cách, tình cảm gia đình nhạt dần mà thôi.

4 tháng trước, con dâu tôi sinh cháu. Vì nhà nội với nhà ngoại ở gần nhau nên con bé cũng hay bế cháu về suốt, có lần ở lại đến 3, 4 ngày. Và tôi chẳng cấm đoán gì việc này cả. Nhiều lần họ hàng cũng sang “góp ý”, bảo tôi :

– Sao bà cứ cho dâu tót về bên ngoại như thế là không hay. Ai đời lấy chồng rồi mà cứ dăm ba bữa lại xách đồ đi qua đêm như vậy thì còn ra thể thống gì?

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ lập tức gật gù rồi gọi con dâu về chỉnh đốn lại. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cười rồi bảo họ: “Thôi anh chị, em cũng có con gái mà. Nhỡ sau này con Nhung nó đẻ, rồi nhà chồng nó cũng cấm không cho về nhà ngoại thì sao? Cháu là của bên nội lẫn bên ngoại, mình không cấm đoán vô lý như thế được! Bên nào cũng là cháu của mình mà không nên phân biệt như thế”. Họ hàng nghe xong chắc cũng tự thấy đúng nên không “góp ý” thêm câu nào nữa…

Riêng chuyện con gái tôi, còn cái cậu lần trước đến nhà ra mắt, con gái tôi đã quyết định chia tay rồi. Giờ con bé đang tìm hiểu cậu khác và nghe kể mẹ cậu này hiền lành, thân thiện lắm. Tôi nghe xong cảm thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng…

Leave A Reply

Your email address will not be published.