Hôn lễ của 2 chị em, mẹ kế cho cô 10 triệu nhưng cho con ruột 100 triệu, lúc về nhà cô mới hiểu thành ý của bà

0

Tôi còn nhớ, bà thường gọi tôi bằng cái tên trìu mến: “Con gái ngoan, con thích cha hơn hay thích mẹ hơn”.

“Con thích hết”. Tôi cười tươi trả lời.

Ảnh minh họa

Lúc đó cha mẹ tôi đều cười rất tươi, tôi cứ nghĩ cuộc sống của mình cứ như thế hạnh phúc và ấm áp như thế. Cho đến năm tôi lên 10, mẹ tôi bị tai nạn giao thông và rời bỏ chúng tôi. Bố tôi thường nói, mẹ tôi đã đi đến một thế giới khác. Cũng từ đó, tình hình kinh tế gia đình tôi ngày càng suy sụp, tôi thậm chí còn bị nhịn đói không ít bữa.

Năm tôi 13 tuổi, cha tôi như biến thành 1 người khác. Ông bắt đầu để ý đầu tóc và chăm chút ăn mặc hơn. Nhưng tôi lại không hề vui khi nhìn thấy bố như vậy vì tôi ngửi được mùi nước hoa lạ trên quần áo của bố và tôi có dự cảm như bố đang tìm hiểu một người phụ nữ khác.

Và đúng như thế, ba tháng sau bố tôi dắt về nhà một người phụ nữ lạ mặt và một cô gái nhỏ hơn tôi vài tuổi, bố nói: “Con gái yêu, từ nay người này sẽ là mẹ con và đây là em gái con, chúng ta sẽ là một gia đình”.

Ảnh minh họa

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ gọi một người phụ nữ khác là mẹ. Vì thế tôi nhất định không gọi bà ấy là mẹ, bố tôi rất tức giận, thậm chí còn định đánh tôi nhưng người phụ nữ đó đã ngăn bố tôi lại: “Con bé vẫn còn nhỏ”, “Chào cháu, từ sau hãy gọi dì là dì Lâm nhé. Đây là con gái dì, Ngọc. Từ nay chúng ta sẽ cùng yêu thương nhau nhé”. Lời của người phụ nữ đó rất ngọt nhưng tôi không cảm thấy vui mà chỉ có nỗi căm hận.

Tôi trốn trong phòng cả ngày, tối hôm đó mẹ kế gọi tôi ra ăn cơm, tôi cũng không ra. Cho đến nửa đêm, tôi đói bụng đến mức không thể chịu đựng được nữa. Mới lén chạy ra phòng bếp xem có gì ăn không, lúc này một giọng nói vang lên: “Chị ăn cái này đi”, quay đầu nhìn lại tôi thấy cô bé đến cùng mẹ kế, trên tay còn cầm 1 cái bánh ngọt.

Tôi đón nhận cái bánh, ăn một cách ngon lành, cô bé đó nói tiếp: “Mẹ biết chị chưa ăn nên nói em đưa qua cho chị, em định để đấy rồi đi nhưng sợ chị không tìm được nên ngồi đây chờ”. Cô bé ấy cũng có giọng nói rất ngọt ngào, vì đó là con gái của mẹ kế nên nhẽ ra tôi phải ghét bỏ cô bé nhưng chẳng hiểu sao tôi không làm được.

Ảnh minh họa

Ngọc phải ngủ trên ghế sofa, tôi biết ngủ trên đó không thoải mái chút nào, tôi ghét mẹ kế nhưng không ghét Ngọc nên quyết định mời em ấy về phòng mình ngủ, cô bé vui vẻ đồng ý ngay.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, cả bố tôi và mẹ kế đều rất ngạc nhiên và hạnh phúc khi biết chúng tôi ngủ cùng nhau tối qua. Mặc dù tôi không thích điều này nhưng tôi và Ngọc ngày càng thân thiết với nhau hơn. Chúng tôi chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện như những người chị em ruột vẫn thường làm. Có lúc tôi còn cảm thấy hạnh phúc vì ông trời đã mang cô em gái như Ngọc đến cho tôi.

Khi cả hai chúng tôi cùng vào trường nội trú, bố và mẹ kế giao cho tôi trách nhiệm phải chăm sóc em gái, tôi không đồng ý cũng không từ chối. Ngọc cũng rất ngoan, khi có chuyện gì cũng tìm đến tôi, mặc dù tôi tỏ ra rất lạnh nhạt với nó nhưng ai cũng nhìn thấy được rằng tôi rất thương đứa em gái này.

Thời gian trôi qua rất nhanh, tôi và em gái cũng đã trưởng thành nhưng tôi vẫn không gọi người phụ nữ đó là mẹ. Tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt bà nhưng tôi mặc kệ, có khi tôi thấy bà mỉm cười hạnh phúc khi nhìn tôi và Ngọc tốt với nhau.

Khi tôi 25 tuổi thì bắt đầu yêu đương, khi đó Ngọc cũng có người yêu, một ngày nọ, Ngọc nói: “Chị à, chúng ta lấy chồng cùng 1 ngày được không?”, tôi không suy nghĩ mà nói: “Được”, từ đó nó như là lời ước định giữa hai chúng tôi.

Ảnh minh họa

Ngày tôi và Ngọc đi lấy chồng mẹ kế chỉ cho tôi 10 triệu của hồi môn nhưng cho Ngọc cả 100 triệu, trong lòng tôi liền trách thầm “Đúng là không phải con ruột có khác, cũng may mà tôi chưa từng gọi bà một tiếng “Mẹ”, nếu không sẽ hối hận cả đời”.

Sau khi hôn lễ kết thúc, tối hôm đó tôi ngồi đếm tiền mừng cùng chồng, khi lấy đến bọc tiền hồi môn, tôi phát hiện bên trong có một chiếc thẻ ngân hàng và 1 lá thư, trong thư mẹ kế viết cho tôi: “Con gái, mẹ biết con không thích mẹ nhưng mẹ vẫn muốn cảm ơn con những năm qua đã chăm sóc Ngọc, số tiền này con hãy giữ làm của riêng, khi nào cần thì dùng đến, mật khẩu là ngày sinh nhật của con”. Đọc đến đây nước mắt tôi tuôn rơi.

Ngày hôm sau tôi ra ngân hàng kiểm tra số tiền trong tài khoản và vô cùng kinh ngạc phát hiện trong đó có 100 triệu, tôi biết cha tôi không có nhiều tiền nên số tiền này chắc chắn là có sự giúp đỡ của mẹ kế. Nghĩ đến đây tôi vô cùng cảm động và cảm thấy rất có lỗi với bà.

Leave A Reply

Your email address will not be published.